Trình chiếu lời bài hát

NGƯỜI TÌNH TRÊN CHIẾN TRẬN

0
A Khắc Thiên kiều! Anh Chu sa! Tại sao em khóc? Họ, họ đã đi rồi.
Họ đã đi rồi, họ là ai? Taị sao em lại khóc.. Em.. em không biết tại sao nữa, có lẽ là em.. em đã yêu rồi!
Em đã yêu, ah… người ấy là ai? Một người xa lạ mà em mới gặp lần đầu,
Em đã yêu 1 người xa lạ, thôi hết rồi… Anh Chu Sa, anh làm sao vậy? em yêu là có tội phải không anh?
[Nam Ai: ] Không, yêu nhau không bao giờ có tội, nhưng anh chỉ muốn nói với em một điều mà bấy lâu ôm ấp mãi trong tim...
Mà giờ đây đã muộn màng rồi, anh có còn j nữa đâu. Để nhớ thương những kỷ niệm trong đời...
Mình đã 1 thời chắt chiu, trong tuổi còn thơ ấu hồn nhiên, để tạo dựng 1 thiên đường, một thiên đường đầy hoa thơm...
Lời anh nói ra em đâu hiểu được gì, anh đã buồn đã khổ vì ai? và tự bao lâu rồi, cho mãi đến ngày hôm nay...
Đã từ lâu anh muốn nói một điều quan trọng, nhưng cứ lặng câm theo ngày tháng lạnh lùng.. Anh muốn nói với một người, nỗi đau sầu vì yêu..
[Vọng cổ: ] Cũng như anh em là kẻ ngày chinh phạt đêm ngủ trên yên ngựa, vào hiểm ra nguy chưa bao giờ biết sợ.. nhưng sao bỗng nhiên nghe lạnh cả tâm.. hồn...
Nhìn áng mây trôi lòng lòng cũng sắt sẽ buồn.. Lòng dũng tướng chợt nghe mềm yếu, khi một lần đối diện tình yêu..
Chu Sa, anh đã yêu và vì anh đã khổ, thì chắc là anh hiểu được lòng em.. Em chợt muốn bỏ yên cương rời đao kiếm, xõa tóc mây tô má thắm môi hồng...
Có phải em và người đó đã hẹn thề hẹn ước, Không người ta vẫn hững hờ xem em là kẻ lạ người xa...
Trời ơi! Kẻ mình yêu mà hững hờ xa lạ.. thì còn niềm đau đớn nào hơn... Gần gũi tấc gan mà như vạn lý quan san, tình câm nín nên tình đành tuyệt vọng...
Tóc mây quằn quại bay trong gió lộng, như lòng em đang bão động tơi bời... Thiên Kiều ơi, sao chiều nay anh bỗng nhiên lo sợ.. như đánh mất cái gì yêu quý nhất..
Nếu một mai giữa sa trường anh gục chết, biết ai là người đắp mộ cho anh...
------------- A Khắc Tiên Kiều! Anh Chu Sa, em sẽ ở lại nơi đây mãi mãi.. vì... Vì sao? Vì.. thiếu người ta làm sao em sống nỗi...
Mới gặp gỡ người ta mà em không sống nỗi, sống bên nhau từ thơ ấu đến bây giờ... Nếu vắng em rồi anh sông với ai đây? Thiên Kiều, anh...anh yêu em...
Hả! Yêu em ruột của anh. Anh điên rồi phải không? Anh điên rồi phải không?... [Vọng cổ: ]
Phải.. anh đã điên vì mười mấy năm nay anh muốn nói yêu em mà chưa một lần dám nói để đến hôm nay thì không còn gì nữa cả khi em dẫm chân lên bôi xóa một thiên.. đường...
Giấc mơ xưa chỉ còn lại đống tro tàn... Anh không biết phải làm gì hơn nữa, nên cầu mong cho mình được chết một mình...
Trời ơi một võ tướng kiêu hùng đã từng ngang dọc mà giờ này phải khổ lụy vì yêu...
Anh nói ra đây cả nỗi lòng thầm kín, rồi thiên thu anh câm nín nghẹn lời.. Trời ơi, tại sao anh ôm ấp một tình yêu tội lỗi...
yêu một người em máu thịt tình thâm... A Khắc Chu Sa, anh điên rồi, anh điên rồi phải không?
Thiên Kiều ơi, mười mấy năm cha và anh dấu em một sự thật, anh với em không cùng chung máu thịt và tên em không phải là A Khắc Thiên Kiều...
Anh Chu Sa, thật vậy sao anh? Em là đứa con nuôi mà cha thương mến yêu chiều...
Mười bảy năm trước cha cứu em trên sông Hoàng Hà sóng dậy, gần gũi bao ngày anh ôm ấp một tình yêu...
Em cứ vô tình anh đau xót biết bao nhiêu, anh muốn gào to rằng anh yêu em tha thiết.. vì giữa chúng ta đâu cùng chung máu huyết, từ thưở sơ sanh đã khác biệt cội nguồn......

Lời Nhạc Sống